Trang web được chuyển sang tên miền mới là: https://www.sex-shoponline.net/truyen-sex nếu muốn gửi truyện vui lòng gửi vào email Truyensextv@gmail.com!

(Tự truyện của một CCB)

Năm 2000.

Lúc đó tôi 48 tuổi. Trải qua 3 cuộc kháng chiến chống Mỹ, chống Polpot và chống Trung Quốc, phục vụ năm 1989 với quân hàm Đại úy, sau đó làm đủ thứ ngành nghề nhưng mà người dân có nhu cầu. Luân chuyển hết đồ rồi ghé vào mở quán cafe ở tầng 1 (Nhà mình là nhà mặt phố, 2 bố con ở tầng 2, còn tầng 3 chỉ có bếp và phòng thờ, có một sân thượng khoảng 14 mét vuông.). Quán mang tấm biển mang tên vợ, cũng là tên một người con gái luôn ngự trị trong trái tim tôi Coffee Lê.

Mở quán được hơn năm thì vợ tôi ốm nặng tạ thế lúc đứa con gái duy nhất của chúng tôi mới 7 tuổi. Thành hôn muộn, sinh con muộn và vợ tôi bị cắt bỏ cả hai buồng trứng ngay sau lúc sinh con vì khối u. Vợ tôi mất, một mình nuôi con nhưng tôi ko bỏ công việc giao thương. Thuê 3 viên chức phục vụ, 2 vợ chồng người Ninh Bình, chồng chuyên thu xếp & giữ xe cho khách, vợ làm tiếp viên vừa thu dọn vừa nấu nướng cho cả bố con tôi và mọi người trong quán. người thứ ba là một cô gái trẻ mãi mãi sống trên Cao Bằng, theo CMND thì tên trùng với người vợ đã khuất của mình, tên là Lục Thị Lệ, dân tộc Tày, sinh năm 1972, tức là mới 18 tuổi. . Cô gái này đã làm việc tại quán của bạn mình từ năm ngoái và đã học được 3 tháng về cách pha các loại cà phê theo thị hiếu của người mua. Bạn tôi cũng có một quán cà phê ở phía nam thị thành, thấy tôi siêng năng tự pha chế, anh đấy nói: “Anh cho em mượn người pha chế với vì bên em đã có 2 viên chức nhiều năm kinh nghiệm rồi, nếu anh thích thì để lại.” nó ở nhà. Đó là nó! “. Vậy là Lê “be” (tôi luôn gọi tên cô đấy bằng từ “ba” để ko bị nhầm lẫn lúc nhắc tới vợ tôi) trở thành viên chức của tôi. Phải xác nhận là cô gái đấy khôn khéo, vui vẻ và khá xinh.

Tôi rất thích và khuyến khích cô đấy mặc y phục dân tộc của mình lúc phục vụ khách. Từ lúc có con gái nhỏ, shop của tôi nườm nượp khách. Cô đấy cũng nhanh nhẹn và tháo vát. Vợ chồng Thanh cũng tuân theo sự hướng dẫn, sắp xếp khôn khéo của cô con gái nhỏ nên quán ko bị lộn xộn, bừa bộn và khó xử lúc đông khách. Tôi cũng thấy mình nhàn nhã hơn lúc có thời kì gặp mặt bằng hữu, giao lưu đây đó và chăm sóc con gái nhỏ. Cháu đi học trường Tiểu học cách nhà chỉ khoảng 100m nên cháu tự vào lớp, tan học về, thỉnh thoảng tôi đưa đón cháu để hướng dẫn, chỉ bảo cho cháu mọi việc lúc ra khỏi nhà. phải như thế nào.

Một hôm, nhỏ Lê nói với tôi:

– Nhân (tên con gái tôi) học gần nhà nên tôi cho cháu đón buổi sáng, chiều đón cháu về. Hãy yên tâm. Tại shop em sẽ chăm sóc chu đáo các bác ạ!

tình dục

Tôi thực sự cảm động và tin tưởng vào cô gái vừa tròn mười tám đôi mươi này. Ở độ tuổi của cô, hồ hết các cô đều còn là học trò, thùy mị và ko biết quán xuyến việc nhà. Đối với bạn, bạn có thể làm thuê việc của tôi lúc tôi vắng mặt. Từ lúc có cô đấy, tôi có nhiều thời kì đi du lịch hơn. Tôi đã bảo:

– Em mang đồ vào quán để ở. Có một phòng thầy cô giáo vẫn còn trống. Tới đây vừa để trông quán cho cô chú vừa tiết kiệm tiền thuê mặt bằng.

Vì vậy, cô gái đã chuyển đồ của mình trở lại. Con gái tôi cũng rất yêu và thích cô Lệ. Dù chỉ hơn Nhân mười tuổi nhưng tôi bảo phải gọi cô đấy là Dì chứ ko phải chị.

Lúc đầu, Lê “nhỏ” có vẻ ngại ngùng, nhưng sau quen dần, hai dì cháu cứ nói chuyện dì, chú lúc thân nhau. Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc. Có lần, sau bữa cơm chiều, lúc vợ chồng (tôi gọi là gia đình T) đã về phòng trọ, Nhân lên phòng trên lầu thì Lê “con” hỏi: “Anh ơi!

– Cô tôi mất lâu rồi, nhưng sao cô ko lấy chồng để giúp cô việc nhà, chăm sóc cho Nhân và… bớt độc thân?
– Anh chưa lấy, ko phải là anh ko lấy. Hơn nữa, hiện giờ đã có anh giúp sức, em có thể yên tâm rằng mình sẽ ko phải vội vã nghĩ tới chuyện bước đi nữa …
“Vậy thì từ mai anh ko giúp em thế này nữa để em thấy anh phải lấy chồng.

Tôi cười:

– Vậy Lê có ý định thôi việc sau 2 năm làm việc tại đây? Phải tìm một người nào đó một lần nữa. Nhưng bạn có biết người nào giống Lê ko?

Thấy tôi chỉ gọi tên mình và ko có đại từ xưng hô chú cháu như mọi lúc, Lê tròn mắt nhìn tôi và nói:

– Đó là điều anh muốn cho em và cho Nhân, nhưng anh ko nói là em bỏ … quán ở đâu?

Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Lê nhưng mà cầm vào tay:

– Đừng bỏ… quán đi đâu Lê…

Lê đặt tay còn lại của anh lên tay tôi nhưng mà ko nói gì, mắt anh vô hồn. Tôi cầm tay Lệ áp vào mặt. Lê cứ để tôi nắm tay Lê xoa lên mặt, đưa lên môi hôn nhẹ nhõm. Tôi đứng dậy bế Lệ lên ôm nàng vào lòng, hôn lên tóc nàng, rồi dần dần lên trán, lên tai, lên cổ nàng rồi ngừng lại ở đôi môi mềm mại và hơi thở thơm phức…

– Anh trai…

Lê chỉ nói một từ và ngước nhìn tôi. Tôi nâng cằm cô đấy lên và hôn say đắm. Rủ nhau vào căn phòng nhỏ nhưng mà tôi dành cho viên chức. Lệ trở thành phụ nữ kể từ lúc nén nỗi đau lúc màng trinh bị rách. Lệ trở thành người yêu của tôi lúc cả hai cùng nói từ “Yêu”.

– Tôi là vợ anh! Tôi nói vào tai Lê lúc cô đấy tựa đầu vào vai tôi.
– Đúng! Nhưng nhưng mà…
– Nhưng cái gì?

Lê đứng dậy, nắm tay tôi bước từng bước thật chậm và nhẹ lên tầng 3. Tới lúc này, có nhẽ con gái tôi đã ngủ. Tôi rất tự giác, tự lập kể từ ngày mẹ mất và qua sự huấn luyện của bố rồi mới đây là nhờ sự hướng dẫn tỉ mỉ của “nhỏ” Lê.

Lê bảo tôi mở cửa nhà thờ. Thắp mấy nén hương rồi Lê lẩm nhẩm đọc kinh. Tôi nghe rõ lúc Lê nói chậm nhưng rõ ràng:

– Con xin mẹ cho con được chăm sóc, dỗ ngon dỗ ngọt và mến thương dạy dỗ nhỏ Nhân… Rồi con lạy 3 lạy.

Bước ra sân, nàng chủ động ôm tôi rồi nhón chân lên môi, nút lưỡi nô đùa…

– Nhưng … hiện giờ tôi thậm chí ko biết tên của bạn, ngay cả tên của anh trai tôi. Mấy năm nay chỉ được gọi là… Bác… Biết mỗi tên nhỏ Nhân.
– Ồ xin lỗi! Em cũng trùng tên với anh, đó là lí do anh gọi em là Lê “nhỏ”, từ nay anh sẽ gọi em là Lê em, và em sẽ là Lê chị. Tôi tên là Tuấn, Lê Quang Tuấn. Bạn có muốn trở thành vợ của tôi ko?
– Có! Tôi muốn và… tôi đã là vợ của bạn kể từ lúc tôi yêu cầu bạn.

Hôm sau, tôi nhờ Lệ làm một mâm cơm tươm tất để cúng Lê chị và thông báo với mọi người là lễ thành hôn. Nhưng có người nào ko? Chỉ có Lê, nhỏ Nhân và tôi là chủ cùng với vợ chồng gia đình T và con gái 13 tuổi đang nghỉ hè được bố mẹ cho xuống Hà Nội chơi.

Mọi người đều vui vẻ.

Hai tháng sau, ngay sau mùa hè, lũ trẻ mở đầu sẵn sàng cho năm học mới. Nhỏ Nhân bước vào lớp 5. Sau Lê chở Nhân đi sắm quần áo mới và đồ dùng học tập. Lê nói:

“Tôi yêu bạn và đàn ông tôi rất nhiều. Bạn chỉ để tôi sống cho bạn, cho nhỏ Swallow và… ”

Lệ ngừng nói rồi cầm tay tôi đặt lên bụng tôi thì thầm: “Em có thai 3 tháng rồi anh ơi!”

Tôi vui tươi khôn xiết, ôm Lệ vào lòng, hôn chầm chậm xuống cái bụng đang dần to lên của nàng.

– Tôi rất vui! Cảm ơn bà xã rất nhiều.

Ba tháng sau, vợ chồng anh T thôi việc, về quê vì bố mẹ già yếu. Nên giờ quán chỉ có tôi và Lệ, cô vợ trẻ 20 tuổi đang xốc nổi và Nhân 9 tuổi.

Thấy tôi nói về việc ko bán Cafe nữa để ngơi nghỉ dưỡng sức. Lê nói:

– Đừng nhưng mà! Tôi vẫn có thể làm được. Nếu nghỉ thì e rằng sau này sẽ hết khách. Mọi người đã quen với shop của họ. Hoặc là…
– Vì sao bạn?
“Tôi đã muốn xin anh từ lâu để em gái tôi tới đây làm việc với tôi.” Nhưng tôi e rằng anh đấy sẽ ko đồng ý. Cô đấy chỉ hơn tôi 2 tuổi nhưng đã có một đời chồng. Ở miền ngược lấy chồng rất sớm. Giờ cô đấy cũng ra HN nhưng làm thuê và học việc ở tiệm cắt tóc. Tôi ko muốn cô đấy làm việc ở đó, những chuyện phức tạp như người ta vẫn nói. Tôi yêu cô đấy.

Tôi đồng ý ngay với thái độ đồng cảm và vui vẻ.

Ba ngày sau, Liên (tên chị gái của Lệ) tới. Một cô gái mới 22 – 23 tuổi nhưng nét khắc khổ, đượm buồn trên gương mặt rất dễ nhìn thấy. Tiếp tục chiếm phòng cũ của Lê.

[expander_maker more=”Xem thêm chi tiết Vòng xuyến tìnhTác giả Vi Thăng Long” less=”Read less”]

Vòng xuyến tìnhTác giả Vi Thăng Long

Hình Ảnh về: Vòng xuyến tìnhTác giả Vi Thăng Long

Video về: Vòng xuyến tìnhTác giả Vi Thăng Long

Wiki về Vòng xuyến tìnhTác giả Vi Thăng Long

Vòng xuyến tìnhTác giả Vi Thăng Long -
Trang web được chuyển sang tên miền mới là: https://www.sex-shoponline.net/truyen-sex nếu muốn gửi truyện vui lòng gửi vào email Truyensextv@gmail.com!

(Tự truyện của một CCB)

Năm 2000.

Lúc đó tôi 48 tuổi. Trải qua 3 cuộc kháng chiến chống Mỹ, chống Polpot và chống Trung Quốc, phục vụ năm 1989 với quân hàm Đại úy, sau đó làm đủ thứ ngành nghề nhưng mà người dân có nhu cầu. Luân chuyển hết đồ rồi ghé vào mở quán cafe ở tầng 1 (Nhà mình là nhà mặt phố, 2 bố con ở tầng 2, còn tầng 3 chỉ có bếp và phòng thờ, có một sân thượng khoảng 14 mét vuông.). Quán mang tấm biển mang tên vợ, cũng là tên một người con gái luôn ngự trị trong trái tim tôi Coffee Lê.

Mở quán được hơn năm thì vợ tôi ốm nặng tạ thế lúc đứa con gái duy nhất của chúng tôi mới 7 tuổi. Thành hôn muộn, sinh con muộn và vợ tôi bị cắt bỏ cả hai buồng trứng ngay sau lúc sinh con vì khối u. Vợ tôi mất, một mình nuôi con nhưng tôi ko bỏ công việc giao thương. Thuê 3 viên chức phục vụ, 2 vợ chồng người Ninh Bình, chồng chuyên thu xếp & giữ xe cho khách, vợ làm tiếp viên vừa thu dọn vừa nấu nướng cho cả bố con tôi và mọi người trong quán. người thứ ba là một cô gái trẻ mãi mãi sống trên Cao Bằng, theo CMND thì tên trùng với người vợ đã khuất của mình, tên là Lục Thị Lệ, dân tộc Tày, sinh năm 1972, tức là mới 18 tuổi. . Cô gái này đã làm việc tại quán của bạn mình từ năm ngoái và đã học được 3 tháng về cách pha các loại cà phê theo thị hiếu của người mua. Bạn tôi cũng có một quán cà phê ở phía nam thị thành, thấy tôi siêng năng tự pha chế, anh đấy nói: "Anh cho em mượn người pha chế với vì bên em đã có 2 viên chức nhiều năm kinh nghiệm rồi, nếu anh thích thì để lại." nó ở nhà. Đó là nó! ". Vậy là Lê "be" (tôi luôn gọi tên cô đấy bằng từ "ba" để ko bị nhầm lẫn lúc nhắc tới vợ tôi) trở thành viên chức của tôi. Phải xác nhận là cô gái đấy khôn khéo, vui vẻ và khá xinh.

Tôi rất thích và khuyến khích cô đấy mặc y phục dân tộc của mình lúc phục vụ khách. Từ lúc có con gái nhỏ, shop của tôi nườm nượp khách. Cô đấy cũng nhanh nhẹn và tháo vát. Vợ chồng Thanh cũng tuân theo sự hướng dẫn, sắp xếp khôn khéo của cô con gái nhỏ nên quán ko bị lộn xộn, bừa bộn và khó xử lúc đông khách. Tôi cũng thấy mình nhàn nhã hơn lúc có thời kì gặp mặt bằng hữu, giao lưu đây đó và chăm sóc con gái nhỏ. Cháu đi học trường Tiểu học cách nhà chỉ khoảng 100m nên cháu tự vào lớp, tan học về, thỉnh thoảng tôi đưa đón cháu để hướng dẫn, chỉ bảo cho cháu mọi việc lúc ra khỏi nhà. phải như thế nào.

Một hôm, nhỏ Lê nói với tôi:

- Nhân (tên con gái tôi) học gần nhà nên tôi cho cháu đón buổi sáng, chiều đón cháu về. Hãy yên tâm. Tại shop em sẽ chăm sóc chu đáo các bác ạ!

tình dục

Tôi thực sự cảm động và tin tưởng vào cô gái vừa tròn mười tám đôi mươi này. Ở độ tuổi của cô, hồ hết các cô đều còn là học trò, thùy mị và ko biết quán xuyến việc nhà. Đối với bạn, bạn có thể làm thuê việc của tôi lúc tôi vắng mặt. Từ lúc có cô đấy, tôi có nhiều thời kì đi du lịch hơn. Tôi đã bảo:

- Em mang đồ vào quán để ở. Có một phòng thầy cô giáo vẫn còn trống. Tới đây vừa để trông quán cho cô chú vừa tiết kiệm tiền thuê mặt bằng.

Vì vậy, cô gái đã chuyển đồ của mình trở lại. Con gái tôi cũng rất yêu và thích cô Lệ. Dù chỉ hơn Nhân mười tuổi nhưng tôi bảo phải gọi cô đấy là Dì chứ ko phải chị.

Lúc đầu, Lê “nhỏ” có vẻ ngại ngùng, nhưng sau quen dần, hai dì cháu cứ nói chuyện dì, chú lúc thân nhau. Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc. Có lần, sau bữa cơm chiều, lúc vợ chồng (tôi gọi là gia đình T) đã về phòng trọ, Nhân lên phòng trên lầu thì Lê “con” hỏi: “Anh ơi!

- Cô tôi mất lâu rồi, nhưng sao cô ko lấy chồng để giúp cô việc nhà, chăm sóc cho Nhân và… bớt độc thân?
- Anh chưa lấy, ko phải là anh ko lấy. Hơn nữa, hiện giờ đã có anh giúp sức, em có thể yên tâm rằng mình sẽ ko phải vội vã nghĩ tới chuyện bước đi nữa ...
“Vậy thì từ mai anh ko giúp em thế này nữa để em thấy anh phải lấy chồng.

Tôi cười:

- Vậy Lê có ý định thôi việc sau 2 năm làm việc tại đây? Phải tìm một người nào đó một lần nữa. Nhưng bạn có biết người nào giống Lê ko?

Thấy tôi chỉ gọi tên mình và ko có đại từ xưng hô chú cháu như mọi lúc, Lê tròn mắt nhìn tôi và nói:

- Đó là điều anh muốn cho em và cho Nhân, nhưng anh ko nói là em bỏ ... quán ở đâu?

Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Lê nhưng mà cầm vào tay:

- Đừng bỏ… quán đi đâu Lê…

Lê đặt tay còn lại của anh lên tay tôi nhưng mà ko nói gì, mắt anh vô hồn. Tôi cầm tay Lệ áp vào mặt. Lê cứ để tôi nắm tay Lê xoa lên mặt, đưa lên môi hôn nhẹ nhõm. Tôi đứng dậy bế Lệ lên ôm nàng vào lòng, hôn lên tóc nàng, rồi dần dần lên trán, lên tai, lên cổ nàng rồi ngừng lại ở đôi môi mềm mại và hơi thở thơm phức…

- Anh trai…

Lê chỉ nói một từ và ngước nhìn tôi. Tôi nâng cằm cô đấy lên và hôn say đắm. Rủ nhau vào căn phòng nhỏ nhưng mà tôi dành cho viên chức. Lệ trở thành phụ nữ kể từ lúc nén nỗi đau lúc màng trinh bị rách. Lệ trở thành người yêu của tôi lúc cả hai cùng nói từ "Yêu".

- Tôi là vợ anh! Tôi nói vào tai Lê lúc cô đấy tựa đầu vào vai tôi.
- Đúng! Nhưng nhưng mà…
- Nhưng cái gì?

Lê đứng dậy, nắm tay tôi bước từng bước thật chậm và nhẹ lên tầng 3. Tới lúc này, có nhẽ con gái tôi đã ngủ. Tôi rất tự giác, tự lập kể từ ngày mẹ mất và qua sự huấn luyện của bố rồi mới đây là nhờ sự hướng dẫn tỉ mỉ của “nhỏ” Lê.

Lê bảo tôi mở cửa nhà thờ. Thắp mấy nén hương rồi Lê lẩm nhẩm đọc kinh. Tôi nghe rõ lúc Lê nói chậm nhưng rõ ràng:

- Con xin mẹ cho con được chăm sóc, dỗ ngon dỗ ngọt và mến thương dạy dỗ nhỏ Nhân… Rồi con lạy 3 lạy.

Bước ra sân, nàng chủ động ôm tôi rồi nhón chân lên môi, nút lưỡi nô đùa…

- Nhưng ... hiện giờ tôi thậm chí ko biết tên của bạn, ngay cả tên của anh trai tôi. Mấy năm nay chỉ được gọi là… Bác… Biết mỗi tên nhỏ Nhân.
- Ồ xin lỗi! Em cũng trùng tên với anh, đó là lí do anh gọi em là Lê "nhỏ", từ nay anh sẽ gọi em là Lê em, và em sẽ là Lê chị. Tôi tên là Tuấn, Lê Quang Tuấn. Bạn có muốn trở thành vợ của tôi ko?
- Có! Tôi muốn và… tôi đã là vợ của bạn kể từ lúc tôi yêu cầu bạn.

Hôm sau, tôi nhờ Lệ làm một mâm cơm tươm tất để cúng Lê chị và thông báo với mọi người là lễ thành hôn. Nhưng có người nào ko? Chỉ có Lê, nhỏ Nhân và tôi là chủ cùng với vợ chồng gia đình T và con gái 13 tuổi đang nghỉ hè được bố mẹ cho xuống Hà Nội chơi.

Mọi người đều vui vẻ.

Hai tháng sau, ngay sau mùa hè, lũ trẻ mở đầu sẵn sàng cho năm học mới. Nhỏ Nhân bước vào lớp 5. Sau Lê chở Nhân đi sắm quần áo mới và đồ dùng học tập. Lê nói:

“Tôi yêu bạn và đàn ông tôi rất nhiều. Bạn chỉ để tôi sống cho bạn, cho nhỏ Swallow và… ”

Lệ ngừng nói rồi cầm tay tôi đặt lên bụng tôi thì thầm: "Em có thai 3 tháng rồi anh ơi!"

Tôi vui tươi khôn xiết, ôm Lệ vào lòng, hôn chầm chậm xuống cái bụng đang dần to lên của nàng.

- Tôi rất vui! Cảm ơn bà xã rất nhiều.

Ba tháng sau, vợ chồng anh T thôi việc, về quê vì bố mẹ già yếu. Nên giờ quán chỉ có tôi và Lệ, cô vợ trẻ 20 tuổi đang xốc nổi và Nhân 9 tuổi.

Thấy tôi nói về việc ko bán Cafe nữa để ngơi nghỉ dưỡng sức. Lê nói:

- Đừng nhưng mà! Tôi vẫn có thể làm được. Nếu nghỉ thì e rằng sau này sẽ hết khách. Mọi người đã quen với shop của họ. Hoặc là…
- Vì sao bạn?
"Tôi đã muốn xin anh từ lâu để em gái tôi tới đây làm việc với tôi." Nhưng tôi e rằng anh đấy sẽ ko đồng ý. Cô đấy chỉ hơn tôi 2 tuổi nhưng đã có một đời chồng. Ở miền ngược lấy chồng rất sớm. Giờ cô đấy cũng ra HN nhưng làm thuê và học việc ở tiệm cắt tóc. Tôi ko muốn cô đấy làm việc ở đó, những chuyện phức tạp như người ta vẫn nói. Tôi yêu cô đấy.

Tôi đồng ý ngay với thái độ đồng cảm và vui vẻ.

Ba ngày sau, Liên (tên chị gái của Lệ) tới. Một cô gái mới 22 - 23 tuổi nhưng nét khắc khổ, đượm buồn trên gương mặt rất dễ nhìn thấy. Tiếp tục chiếm phòng cũ của Lê.

[rule_{ruleNumber}]

[box type=”note” align=”” class=”” color:red;”>Trang web được chuyển sang tên miền mới là: https://www.sex-shoponline.net/truyen-sex nếu muốn gửi truyện vui lòng gửi vào email Truyensextv@gmail.com!

(Tự truyện của một CCB)

Năm 2000.

Khi đó tôi 48 tuổi. Trải qua 3 cuộc kháng chiến chống Mỹ, chống Polpot và chống Trung Quốc, phục vụ năm 1989 với quân hàm Đại úy, sau đó làm đủ thứ ngành nghề mà người dân có nhu cầu. Luân chuyển hết đồ rồi ghé vào mở quán cafe ở tầng 1 (Nhà mình là nhà mặt phố, 2 bố con ở tầng 2, còn tầng 3 chỉ có bếp và phòng thờ, có một sân thượng khoảng 14 mét vuông.). Quán mang tấm biển mang tên vợ, cũng là tên một người con gái luôn ngự trị trong trái tim tôi Coffee Lê.

Mở quán được hơn năm thì vợ tôi ốm nặng qua đời khi đứa con gái duy nhất của chúng tôi mới 7 tuổi. Kết hôn muộn, sinh con muộn và vợ tôi bị cắt bỏ cả hai buồng trứng ngay sau khi sinh con vì khối u. Vợ tôi mất, một mình nuôi con nhưng tôi không bỏ công việc buôn bán. Thuê 3 nhân viên phục vụ, 2 vợ chồng người Ninh Bình, chồng chuyên thu xếp & giữ xe cho khách, vợ làm tiếp viên vừa dọn dẹp vừa nấu nướng cho cả bố con tôi và mọi người trong quán. người thứ ba là một cô gái trẻ mãi mãi sống trên Cao Bằng, theo CMND thì tên trùng với người vợ đã khuất của mình, tên là Lục Thị Lệ, dân tộc Tày, sinh năm 1972, tức là mới 18 tuổi. . Cô gái này đã làm việc tại quán của bạn mình từ năm ngoái và đã học được 3 tháng về cách pha các loại cà phê theo sở thích của khách hàng. Bạn tôi cũng có một quán cà phê ở phía nam thành phố, thấy tôi chăm chỉ tự pha chế, anh ấy nói: “Anh cho em mượn người pha chế với vì bên em đã có 2 nhân viên chuyên nghiệp rồi, nếu anh thích thì để lại.” nó ở nhà. Đó là nó! “. Vậy là Lê “be” (tôi luôn gọi tên cô ấy bằng từ “ba” để không bị nhầm lẫn khi nhắc đến vợ tôi) trở thành nhân viên của tôi. Phải công nhận là cô gái ấy khéo léo, vui vẻ và khá xinh.

Tôi rất thích và khuyến khích cô ấy mặc trang phục dân tộc của mình khi phục vụ khách. Từ khi có con gái nhỏ, cửa hàng của tôi nườm nượp khách. Cô ấy cũng nhanh nhẹn và tháo vát. Vợ chồng Thanh cũng làm theo sự hướng dẫn, sắp xếp khéo léo của cô con gái nhỏ nên quán không bị lộn xộn, bừa bộn và khó xử khi đông khách. Tôi cũng thấy mình nhàn nhã hơn khi có thời gian gặp gỡ bạn bè, giao lưu đây đó và chăm sóc con gái nhỏ. Cháu đi học trường Tiểu học cách nhà chỉ khoảng 100m nên cháu tự vào lớp, tan học về, thỉnh thoảng tôi đưa đón cháu để hướng dẫn, chỉ bảo cho cháu mọi việc khi ra khỏi nhà. phải như thế nào.

Một hôm, bé Lê nói với tôi:

– Nhân (tên con gái tôi) học gần nhà nên tôi cho cháu đón buổi sáng, chiều đón cháu về. Hãy yên tâm. Tại shop em sẽ chăm sóc chu đáo các bác ạ!

tình dục

Tôi thực sự cảm động và tin tưởng vào cô gái vừa tròn mười tám đôi mươi này. Ở độ tuổi của cô, hầu hết các cô đều còn là học sinh, thùy mị và không biết quán xuyến việc nhà. Đối với bạn, bạn có thể làm công việc của tôi khi tôi vắng mặt. Từ khi có cô ấy, tôi có nhiều thời gian đi du lịch hơn. Tôi đã bảo:

– Em mang đồ vào quán để ở. Có một phòng giáo viên vẫn còn trống. Đến đây vừa để trông quán cho cô chú vừa tiết kiệm tiền thuê mặt bằng.

Vì vậy, cô gái đã chuyển đồ của mình trở lại. Con gái tôi cũng rất yêu và thích cô Lệ. Dù chỉ hơn Nhân mười tuổi nhưng tôi bảo phải gọi cô ấy là Dì chứ không phải chị.

Lúc đầu, Lê “bé” có vẻ ngại ngùng, nhưng sau quen dần, hai dì cháu cứ nói chuyện dì, chú khi thân nhau. Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc. Có lần, sau bữa cơm chiều, khi vợ chồng (tôi gọi là gia đình T) đã về phòng trọ, Nhân lên phòng trên lầu thì Lê “con” hỏi: “Anh ơi!

– Cô tôi mất lâu rồi, nhưng sao cô không lấy chồng để giúp cô việc nhà, chăm sóc cho Nhân và… bớt cô đơn?
– Anh chưa lấy, không phải là anh không lấy. Hơn nữa, bây giờ đã có anh giúp đỡ, em có thể yên tâm rằng mình sẽ không phải vội vàng nghĩ đến chuyện bước đi nữa …
“Vậy thì từ mai anh không giúp em thế này nữa để em thấy anh phải lấy chồng.

Tôi cười:

– Vậy Lê có ý định nghỉ việc sau 2 năm làm việc tại đây? Phải tìm một ai đó một lần nữa. Nhưng bạn có biết ai giống Lê không?

Thấy tôi chỉ gọi tên mình và không có đại từ xưng hô chú cháu như mọi khi, Lê tròn mắt nhìn tôi và nói:

– Đó là điều anh muốn cho em và cho Nhân, nhưng anh không nói là em bỏ … quán ở đâu?

Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Lê mà cầm vào tay:

– Đừng bỏ… quán đi đâu Lê…

Lê đặt tay còn lại của anh lên tay tôi mà không nói gì, mắt anh vô hồn. Tôi cầm tay Lệ áp vào mặt. Lê cứ để tôi nắm tay Lê xoa lên mặt, đưa lên môi hôn nhẹ nhàng. Tôi đứng dậy bế Lệ lên ôm nàng vào lòng, hôn lên tóc nàng, rồi dần dần lên trán, lên tai, lên cổ nàng rồi dừng lại ở đôi môi mềm mại và hơi thở thơm phức…

– Anh trai…

Lê chỉ nói một từ và ngước nhìn tôi. Tôi nâng cằm cô ấy lên và hôn say đắm. Rủ nhau vào căn phòng nhỏ mà tôi dành cho nhân viên. Lệ trở thành phụ nữ kể từ khi nén nỗi đau khi màng trinh bị rách. Lệ trở thành người yêu của tôi khi cả hai cùng nói từ “Yêu”.

– Tôi là vợ anh! Tôi nói vào tai Lê khi cô ấy tựa đầu vào vai tôi.
– Đúng! Nhưng mà…
– Nhưng cái gì?

Lê đứng dậy, nắm tay tôi bước từng bước thật chậm và nhẹ lên tầng 3. Đến lúc này, có lẽ con gái tôi đã ngủ. Tôi rất tự giác, tự lập kể từ ngày mẹ mất và qua sự huấn luyện của bố rồi mới đây là nhờ sự hướng dẫn tỉ mỉ của “bé” Lê.

Lê bảo tôi mở cửa nhà thờ. Thắp mấy nén hương rồi Lê lẩm nhẩm đọc kinh. Tôi nghe rõ khi Lê nói chậm nhưng rõ ràng:

– Con xin mẹ cho con được chăm sóc, dỗ dành và yêu thương dạy dỗ bé Nhân… Rồi con lạy 3 lạy.

Bước ra sân, nàng chủ động ôm tôi rồi nhón chân lên môi, nút lưỡi đùa giỡn…

– Nhưng … bây giờ tôi thậm chí không biết tên của bạn, ngay cả tên của anh trai tôi. Mấy năm nay chỉ được gọi là… Bác… Biết mỗi tên bé Nhân.
– Ồ xin lỗi! Em cũng trùng tên với anh, đó là lí do anh gọi em là Lê “bé”, từ nay anh sẽ gọi em là Lê em, và em sẽ là Lê chị. Tôi tên là Tuấn, Lê Quang Tuấn. Bạn có muốn trở thành vợ của tôi không?
– Có! Tôi muốn và… tôi đã là vợ của bạn kể từ khi tôi yêu cầu bạn.

Hôm sau, tôi nhờ Lệ làm một mâm cơm tươm tất để cúng Lê chị và thông báo với mọi người là lễ thành hôn. Nhưng có ai không? Chỉ có Lê, bé Nhân và tôi là chủ cộng với vợ chồng gia đình T và con gái 13 tuổi đang nghỉ hè được bố mẹ cho xuống Hà Nội chơi.

Mọi người đều vui vẻ.

Hai tháng sau, ngay sau mùa hè, lũ trẻ bắt đầu chuẩn bị cho năm học mới. Bé Nhân bước vào lớp 5. Sau Lê chở Nhân đi mua quần áo mới và đồ dùng học tập. Lê nói:

“Tôi yêu bạn và con trai tôi rất nhiều. Bạn chỉ để tôi sống cho bạn, cho bé Swallow và… ”

Lệ ngừng nói rồi cầm tay tôi đặt lên bụng tôi thì thầm: “Em có thai 3 tháng rồi anh ơi!”

Tôi vui mừng khôn xiết, ôm Lệ vào lòng, hôn chầm chậm xuống cái bụng đang dần to lên của nàng.

– Tôi rất vui! Cảm ơn vợ yêu rất nhiều.

Ba tháng sau, vợ chồng anh T nghỉ việc, về quê vì bố mẹ già yếu. Nên giờ quán chỉ có tôi và Lệ, cô vợ trẻ 20 tuổi đang bồng bột và Nhân 9 tuổi.

Thấy tôi nói về việc không bán Cafe nữa để nghỉ ngơi dưỡng sức. Lê nói:

– Đừng mà! Tôi vẫn có thể làm được. Nếu nghỉ thì e rằng sau này sẽ hết khách. Mọi người đã quen với cửa hàng của họ. Hoặc là…
– Tại sao bạn?
“Tôi đã muốn xin anh từ lâu để em gái tôi đến đây làm việc với tôi.” Nhưng tôi e rằng anh ấy sẽ không đồng ý. Cô ấy chỉ hơn tôi 2 tuổi nhưng đã có một đời chồng. Ở miền ngược lấy chồng rất sớm. Giờ cô ấy cũng ra HN nhưng làm thuê và học việc ở tiệm cắt tóc. Tôi không muốn cô ấy làm việc ở đó, những chuyện phức tạp như người ta vẫn nói. Tôi yêu cô ấy.

Tôi đồng ý ngay với thái độ đồng cảm và vui vẻ.

Ba ngày sau, Liên (tên chị gái của Lệ) đến. Một cô gái mới 22 – 23 tuổi nhưng nét khắc khổ, đượm buồn trên gương mặt rất dễ nhận ra. Tiếp tục chiếm phòng cũ của Lê.

[/box]

#Vòng #xuyến #tìnhTác #giả #Thăng #Long

[rule_3_plain]

#Vòng #xuyến #tìnhTác #giả #Thăng #Long

Website chuyển qua tên miền mới là: https://www.sex-shoponline.net/truyen-sex , các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email truyensextv@gmail.com nhé!
(Tự truyện của một CCB)
Năm 2000.
Lúc đó tôi 48 tuổi. Đã đi qua 3 trận đấu tranh chống Mỹ, chống Polpot và chống Tàu, đã phục viên năm 1989 với quân hàm Đại uý, rồi kinh doanh đủ thứ người đời cần. Xoay đủ các mặt hàng rồi ngừng lại ở việc mở quán Cafe ngay tầng 1 (Nhà tôi là nhà mặt phố, bố con tôi ở tầng 2, còn tầng 3 chỉ có bếp ăn và phòng thờ, có một khoảnh sân thượng chừng 14m vuông). Quán mang biển hiệu tên của vợ, cũng là tên của một người con gái luôn ngự trị con tim mình Coffee Lê.
Mở quán được hơn năm thì vợ tôi bệnh nặng rồi tạ thế lúc đứa con gái duy nhất mới 7 tuổi. Lấy nhau muộn, sinh nở muộn và vợ tôi bị cắt bỏ cả hai buồng trứng ngay sau lúc sinh vì bị u bướu. Vợ chết, một mình nuôi con nhưng tôi ko bỏ việc kinh doanh. Thuê 3 viên chức phục vụ, một cặp vợ chồng người Ninh Bình, chồng chuyên xếp & trông giữ xe cho khách, vợ thì vừa làm tiếp viên vừa lau rửa đồ và nấu cơm cho cả bố con tôi và mọi người trong quán, người thứ ba là một cô gái trẻ người mãi trên Cao Bằng, theo CMND thì tên cô trùng tên với ng vợ đã mất của mình, tên cô nhỏ là Lục Thị Lê, người Tày, sinh năm 1972, tức là mới 18 tuổi. Cô nhỏ này đã làm ở quán của anh bạn từ năm trước và đã được học 3 tháng về pha chế các loại Cafe theo khẩu vị nhưng mà khách chọn. Ông bạn cũng có quán Cafe ở phía Nam thị thành, thấy tôi vất vả tự pha chế nên bảo: ” Tôi cho ông mượn con nhỏ pha chế bên tôi vì tôi đã có 2 viên chức nhiều năm kinh nghiệm rồi, nếu ưng thì để nó ở đấy làm!”. Thế là Lê “nhỏ” (Tôi gọi tên cô luôn kèm theo chữ “nhỏ” để ko nhầm lúc nhắc tới vợ) thành viên chức của tôi. Phải xác nhận cô nhỏ khéo tay, niềm nở và khá xinh.
Tôi rất thích và động viên cô nhỏ mặc y phục dân tộc mình lúc phục vụ khách. Kể từ lúc có cô nhỏ, quán tôi khách tới cứ nườm nượp. Cô nhỏ cũng nhanh nhẹn, tháo vát. Hai vợ chồng người Thanh cũng theo sự khôn khéo hướng dẫn và sắp xếp của cô nhỏ nên việc quán xá ko úi xùi, bộn bề và bối rối lúc đông khách. Tôi thấy mình cũng nhàn nhã hơn để có thời kì gặp mặt bằng hữu, giao lưu đây đó và chu đáo cho đứa con gái bé nhỏ. Con nhỏ học ngay trường Tiểu học cách nhà chỉ ngót 100m, nên nhỏ tự đi tới lớp và tự về lúc tan trường, thỉnh thoảng tôi mới đưa, đón con để hướng dẫn, dặn dò mọi thứ cho một đứa trẻ lúc ra khỏi nhà phải như thế nào.
Một bữa, nhỏ Lê bảo tôi:
– Em Nhạn (tên con gái tôi) học gần nhà thì chú cứ để cháu sáng đưa, chiều đón em cho. Chú cứ yên tâm. Việc ở quán, cháu sẽ coi ngó cho chú chu đáo, chú ạ!
Tôi thực sự cảm động và tin tưởng ở cô nhỏ vừa cập mười tám, đôi mươi này. Ở tuổi của cô, phần lớn các cô còn là học trò, nũng nịu và chưa biết toan lo việc nhà. Còn cô, cô có thể làm các công việc của tôi lúc tôi vắng mặt. Từ ngày có cô, tôi có nhiều thời kì đi đây đó hơn. Tôi bảo:
– Cháu mang đồ về quán nhưng mà ở. Có một phòng cho viên chức vẫn để trống đấy. Về ở đây vừa trông quán cho chú, vừa đỡ mất tiền thuê trọ.
Thế là cô nhỏ chuyển đồ về. Con gái tôi cũng rất quý và thích cô Lê. Dù chỉ hơn nhỏ Nhạn chục tuổi nhưng tôi bảo nhỏ phải gọi cô ý là Cô chứ ko được gọi là chị.
Lúc đầu thì Lê ” nhỏ” có vẻ ngượng nhưng rồi quen, hai cô cháu cứ ton tả cô cô, cháu cháu lúc gần nhau. Tôi cũng thấy vui. Một lần, sau bữa cơm tối, lúc vợ chồng (tôi gọi là vợ chồng nhà T) đã về nơi nhà trọ của họ và nhỏ Nhạn đi lên phòng ở tầng trên, Lê ” nhỏ” hỏi tôi:
– Cô cháu mất lâu rồi nhưng mà sao chú ko lấy vợ để giúp chú việc nhà, để chăm lo cho em Nhạn và… đỡ hiu quạnh hả chú?
– Chú chưa lấy chứ ko phải là ko lấy. Với lại, giờ có cháu giúp chú rồi, chú cũng yên tâm ko vội nghĩ tới việc đi bước nữa…
– Thế thì từ ngày mai cháu ko giúp chú như nay nữa để chú thấy phải lấy vợ.
Tôi cười:
– Thế Lê định bỏ việc sau có 2 năm làm ở đây à? Lại phải kiếm người rồi. Nhưng mà biết có người nào được như Lê ko?
Thấy tôi chỉ gọi tên và ko có đại từ xưng hô chú, cháu như mọi lúc, Lê mở to mắt nhìn tôi rồi, nói:
– Đấy là cháu muốn vậy cho chú và cho nhỏ Nhạn thôi chứ cháu có nói là bỏ… quán đâu?
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhỏ, mềm mại của Lê và giữ nguyên trong tay mình:
– Đừng bỏ… quán để đi đâu nhé Lê…
Lê úp bàn tay còn lại lên tay tôi nhưng mà ko nói gì, mắt nhìn như vô định. Tôi cầm tay Lê áp lên mặt mình. Lê cứ để yên mặc tay tôi cầm tay của Lê xoa lên mặt, đưa vào môi với nụ hôn nhẹ nhõm. Tôi đứng dậy và nâng Lê đứng và ôm cô nhỏ vào lòng, hôn mái tóc rồi dần tới trán, tới tai, cổ rồi ngừng lại ở bờ môi mọng mềm và thơm làn hơi thở…
– Anh…
Lê chỉ nói đúng một từ và ngửa mặt nhìn tôi. Tôi nâng cằm em lên rồi hôn nhau cuồng nhiệt. Dìu nhau vào căn phòng nhỏ nhưng mà tôi dành cho viên chức. Lê trở thành nữ giới kể từ lúc em nén tiếng kêu đau lúc màng trinh bị xé rách. Lê trở thành người yêu của tôi lúc cả hai cùng nói từ “Yêu”.
– Em là vợ của anh nhé! Tôi nói vào tai Lê lúc nàng ghé đầu vào vai tôi.
– Vâng! Nhưng…
– Nhưng gì??
Lê đứng dậy, cầm tay tôi đi chậm, nhẹ lên tầng 3. Lúc này chắc con gái tôi đã ngủ. Cháu rất tự giác, tự lập kể từ ngày mẹ mất và qua rèn rũa của bố rồi gần đây nhờ những hướng dẫn tỉ mỉ của Lê “nhỏ”.
Lê bảo tôi mở cửa phòng thờ. Đốt mấy nén hương rồi Lê lầm rầm khấn. Tôi nghe rõ lúc Lê nói chậm nhưng mà rành rọt:
– Em xin chị cho em được thay chị chăm sóc, xoa dịu anh và thương yêu dạy dỗ nhỏ Nhạn… Rồi em vái 3 vái.
Bước ra ngoài khoảng sân, em chủ động ôm tôi và nhón gót để môi ngậm vào môi, lưỡi vờn cùng lưỡi…
– Nhưng mà… hiện giờ em còn chưa biết tên của chị, ngay cả tên của anh em còn chửa nghe anh nói. Mấy năm chỉ gọi là… chú… Biết mỗi tên của nhỏ Nhạn.
– A xin lỗi! Chị cũng cùng tên với em, chính vì thế nên anh gọi em là Lê “nhỏ”, từ nay anh gọi em là Lê em, còn chị là Lê chị nhé. Anh tên là Tuấn, Lê Quang Tuấn. Em có muốn làm vợ anh ko?
– Có! Em muốn và… em đã là vợ anh từ lúc em xin chị rồi.
Hôm sau, tôi dặn Lê làm mâm cơm tươm tất để cúng Lê chị và tuyên bố với mọi người như một buổi thành hôn. Nhưng mà có người nào đâu? Chỉ có Lê, nhỏ Nhạn và tôi là chủ cộng thêm hai vợ chồng nhà T cùng đứa con gái 13 tuổi, đang dịp nghỉ hè được bố mẹ cho ra HN chơi.
Mọi người đều vui vẻ.
Hai tháng sau, vừa mãn hè, lũ trẻ mở đầu sẵn sàng khai trường năm học mới. Nhỏ Nhạn vào lớp 5. Sau lúc Lê dẫn nhỏ Nhạn đi sắm sửa quần áo, đồ dùng học tập mới. Lê bảo:
– “Em thương anh và con lắm. Anh cứ để em sống vì anh, vì nhỏ Nhạn và…”
Lê ngừng lời rồi cầm tay tôi đặt lên bụng, thì thầm: “Em có thai 3 tháng rồi anh ạ!”
Tôi mừng rỡ, ôm Lê vào lòng, hôn em từ từ xuống bụng đang dần dần nổi tròn.
– Anh vui lắm! Cảm ơn bà xã nhiều, nhiều lắm.
Ba tháng sau, vợ chồng nhà T xin thôi việc về quê ở hẳn vì bố mẹ già yếu. Vậy là quán giờ chỉ còn tôi với Lê, người vợ trẻ 20 tuổi đang chềnh ềnh bụng và nhỏ Nhạn tròn 9 tuổi.
Thấy tôi bàn chuyện ko bán Cafe nữa để ngơi nghỉ dưỡng sức. Lê bảo:
– Đừng anh! Em vẫn làm được nhưng mà. Nếu mình nghỉ thì em sợ sau này hết khách. Người ta quen quán mình rồi. Hay là…
– Sao em?
– Em đã từ lâu muốn xin anh cho chị gái em về đây làm cùng. Nhưng sợ anh ko đồng ý. Chị đấy hơn em 2 tuổi thôi nhưng đã qua một đời chồng. Ở miền ngược lấy chồng sớm lắm. Giờ chị đấy cũng xuống HN nhưng làm thuê và học nghề ở tiệm hớt tóc. Em ko muốn để chị đấy làm ở đó, lắm thứ phức tạp như người ta nói. Em thương chị đấy.
Tôi đồng ý ngay với thái độ đồng cảm và vui vẻ.
Ba hôm sau, Liên (Tên của chị gái Lê) tới. Một cô gái mới 22 – 23 tuổi nhưng nét khắc khổ và buồn buồn hiện trên mặt rất dễ nhìn thấy. Liên tục quản căn phòng cũ của Lê.

#Vòng #xuyến #tìnhTác #giả #Thăng #Long

[rule_2_plain]

#Vòng #xuyến #tìnhTác #giả #Thăng #Long

[rule_2_plain]

#Vòng #xuyến #tìnhTác #giả #Thăng #Long

[rule_3_plain] [/expander_maker]

Phân mục: Truyện sex hay

Nguồn: sex-shoponline.net

Xem thêm Video clip hót nhất hôm nay: Video Clip Hót

Xem những sản phần đồ chơi tình dục hót nhất 2022: shop đồ chơi tình dục

#Vòng #xuyến #tìnhTác #giả #Thăng #Long

Bài này hay lắm nè:   Dâm nữ được some

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tin Tức

Tin Tức

Tin Tức